Thác loạn tập thể cô nội trợ vú to chưa chồng

Tiếng bé Ngọc rúc rích trong nôi vang lên, Thư quay lại, ôm con vào lòng, đôi mắt con trong veo nhìn cô, Thư mỉm cười, “Mẹ yêu con yêu gia đình nhỏ này, mẹ sẽ không làm gì có lỗi với ba con thêm nữa đâu,” nhưng trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh Nam, giọng anh ta thì thầm, “Thư, em không thoát được đâu, em thèm anh mà,” lòng cô bất an, nhìn ra sân, “Không gặp Nam nữa, nhưng nếu anh ta đến thì sao? Đôi má hồng phúng phính của bé phập phồng theo nhịp thở đều, đôi tay bé xíu nắm chặt mép chăn mỏng, đôi mắt khép chặt như chìm trong giấc mơ yên lành. Chuyện chăn gối của họ vốn nồng cháy, Hoàng hiểu Thư, Thư chiều anh, nhưng từ khi cô mang thai bé Ngọc, mọi thứ dần đổi khác. Từ đầu hẻm, tiếng xe máy văng vẳng hòa cùng mùi bánh mì nướng thơm lừng thoảng lên từ tiệm cô Hai, cách nhà vài căn, như một nét quen thuộc trong nhịp sống thường nhật. Anh kéo áo Thư lên, liếm từ cổ xuống ngực, núm vú cô cứng lên dưới lưỡi anh, “Chụt… chụt,” cô rên nhỏ, “Ư… anh… em… em… sướng quá,” tay ôm đầu anh, hơi thở dồn dập, bên dưới bướm cô đã bắt đầu ra nước thấm quá lớp quần lót. Anh kéo áo Thư lên, liếm từ cổ xuống ngực, núm vú cô cứng lên dưới lưỡi anh, “Chụt… chụt,” cô rên nhỏ, “Ư… anh… em… em… sướng quá,” tay ôm đầu anh, hơi thở dồn dập, bên dưới bướm cô đã bắt đầu ra nước thấm quá lớp quần lót.